Truyện Dài Tập

Đồ đầu gấu, tôi yêu em – P7

10-08-2013 17:30:21 | Lượt xem : 1.373

Vân và nó đi ôtô tới Fashion lớn nhất của thành phố.
- Chọn đồ cho ai vậy
- Thì người mà tôi tặng bánh đó.
- Tôi biết rồi. Nhưng ý tôi nói là trai hay gái. Bao nhiêu tuổi
- À . quên quên. Con trai , tầm 12-13t đó.
- À. bằng nhóc Huy. Thế thì để tôi chọn cho nha.
- Thì thế tôi mý gọi bà đi đấy chứ.
- ừ. Bọn trẻ tuổi này để nó năng động một chút .
- Vậy bà chọn đi.
- Ừ. một chiếc áo phông này nha , một chiếc quần sóoc bò , một đôi giầy và một chiếc mũ nữa là ổn rồi đó .
- Vậy thôi sao.
- Bà muốn mua nhiều à.
- Ừ. Hì. Hay mua một bộ đồ ngủ nữa nha. _ Vân cười rồi kéo tay nó tới quầy đồ ngủ.
- Đây là hàng của con gái mà.
- Tại nhóc ý dễ thương lắm. Lấy bộ thỏ hồng nay nha , hay là gấu nâu , sói xám cũng đáng yêu nữa nè.
- Trời đất ,mua cho con trai sao chọn đồ con gái , cái gì mà cũng thích thế thì lấy hết cho xong.
- Vậy hả. Thế thi tôi lấy hết.
- Ơ. Tôi đùa mà. Bà lấy thật à.
- Đùa gì mà đùa. Ba tôi mới chuyển tiền vào thẻ , tôi quậy tý ý mà.
- Bó tay với bà luôn.
- Rồi rồi. đi sang hàng phụ kiện đi.
- Lại nữa à.
- Thôi nào , bà bảo cho tôi cả một buổi chiều cơ mà.
- Thì bà phải cho tôi nghỉ chứ. Tôi toàn phải kéo đồ không à
- Đã bủ là tí nghỉ một thể cơ mà. Nói chả chịu tiếp thu gì cả.
- được rồi. được rồi. tôi đi _ nó uể oải.
- Bà ơi , coi cái này đẹp không _ Vân chỉ vào cái đồng hồ con ếch màu xanh nhạt .
- ừ đẹp.
- Thế còn cái này. _ đó cũng là một chiếc đồng hồ hình con cá heo , dễ thương lắm ý
- Ừ. Nhưng giống đồ con gái quá.
- Tôi đã bảo là nhóc đó dễ thương lắm mà.
- Thôi tùy bà đấy. tôi chỉ đi theo xách đồ thôi.
- Cũng được. Thế thì tôi đứng tôi chọn .
- Nhưng cũng vừa vừa thôi đó.Tôi có thấy ai mua quà sinh nhật như bà đâu . Cảm tưởng như khuân cả cái cửa hàng của người ra về đó.
- Nếu như có thể.
- Oài. _ nó ngán ngẩm.
Đi sau Vân , nó cứ nhìn quanh quanh , bất chợt ánh mắt dừng lại ở một khu bán đồ thể thao .
- Bà cứ chọn đi , tôi ra đây coi cái này chút nha _ nó nói
- Ừ. Bà đi đi.
Rồi nó đi. Nó nhìn qua một lượt rồi dừng lại ở một bộ đồ thể thao với chiếc áo khoắc ngoài màu đen đơn giản những đường kẻ trên áo, và một chiếc mũ rộng , đó là cái mà nó thích nhất trên cái áo. Nó đứng ngắm nhìn bộ quần áo đó một lúc rồi lại đi sang khu vực giầy . Ngay ánh mắt đầu tiên nó đã thấy đôi giầy màu trắng đặt ở trên giá kia. Như một chiếc nam châm hút nó lại gần đôi giầy đó , nó cầm một chiếc giầy nên , cứ ngắm rồi chỉ chăm chú vào đôi giầy đó thôi. Bỗng có một tiếng nói sau lưng nó :
- Người của khu ổ chuột cũng tới đây mua giầy sao _ là hắn , giọng nói khinh khỉnh mỉa mai
- …….. _ nó chỉ im lặng quay lại nhìn người vừa nói câu đó.
- Sao. Cô không cần phải nhìn tôi như vậy đâu . Cô thích thì cứ lấy nó đi. Coi như tôi cho vậy .
- ……….. Vẫn im lặng. Nó biết đây không phải nơi dành cho nó , không phải vì dữ lời hứa với Vân thì nó cũng chẳng bao giờ mong mình sẽ tới đây.
- Cô câm hả. Tôi nói mà cô không nghe thấy gì sao. Hay là thấy tôi nói thế , thích quá , không nói được gì nữa rồi. _ hắn cười, một nụ cười nửa miệng
- Không. Tôi chỉ tự hỏi là , có phải ai nhà giàu cũng khinh người như anh không.
- Cô. Tôi cũng không muốn tranh cãi với tôi nhiều. Cô cầm lấy đôi giầy đó đi , tôi nghĩ là cửa hàng nhà tôi sẽ không bán được nó đâu , khi đã có một bàn tay dơ bẩn chạm vào nó.
- Nhà anh sao. _ nó nhìn hắn , với ánh mắt vô cùng bình thường
- Đúng đó. Cô đâu cần phải ngạc nhiên như vậy chứ.
- ……… nó chỉ cười , rồi quay lưng đi
- Sao thế _ hắn gọi với _ cô không muốn nhận món quà đó của tôi sao.
- Quà à ! Tôi tưởng đó là thứ ném đi của nhà anh.
- Thì cô cũng chỉ xứng đáng nhận những thứ ném đi đó còn gì. Cô không dùg nó mà đem nó đi bán cũng được một khoản mà mua đồ ăn cho thằng em cô đó , tôi nhìn nó cũng khan khổ lắm _ sau câu nói đó là những nụ cười vang nên . Không phải là một người , cũng khôgn phải chỉ riêng 3 người đó , mà nhữg người mua hàng xung quanh cũng đã đứng lại xem cuộc cãi lộn giữa thiếu gia của fashion này và một người con gái lạ mặt.
Nó im lặng , sống mũi nó cay rè , nó biết gia đình nó ở vị trí nào trong xã hội , nó cũng biết rằng những kẻ thượng lưu sẽ nhìn nó bằng con mắt thế nào . Trước đây và ngay lúc này nó đã nhẫn nhục rất nhiều , người khác có thể nói nó , có thể **** nó thế nào cũng được , nhưng nó không cho phép ai xỉ bám gia đình nó và đặc biệt là nhóc em trai tội nghiệp khi phải mang trong mình căn bệnh hiểm nghèo, phải chịu những cơn đau , và những giọt nước mắt. Rồi nó cười , một nụ cười chua chát. Nó quay lại nhìn thẳng vào mắt hắn :
- Đúng . Tôi nghèo , tôi là 1 thành viên của khu ổ chuột . Tôi yêu tiền nhất trên đời này. Thì sao. Đó cũng đâu phải là phận sự của anh đâu. Ngay từ nhỏ anh đã được sống trong nhà cao cửa rộng , anh được chăm sóc tử tể, hơi ốm đau thì be lo mẹ lo , anh đâu có sợ vất vả. Nhưng anh không có quyền xỉ bám người khác một cách quá đáng như thế.
- Thì sao nào. Cô sẽ giết tôi chắc. _ Hắn vênh mặt
- Không. Tôi đâu có khả năng đó , Anh biết mà. Haha. Nếu như một lần thôi , anh phải chịu cơn đau như đứa em tôi , một lần thôi anh đứng trong nhà mà như đang ở ngoài trời với cơn mưa tầm tã , và một lần thôi anh chịu ăn mì tôm sống để nhường cái bánh mì mẹ để lại cho chị đi học thì anh sẽ không bao giờ nói câu đó. Anh có quyền nói tôi sao cũng được , nhưng đừng hạ thấp đứa em của tôi. _ nó đag phải kìm nén , nó cảm tưởng như tim mình sắp nổ tung ra. Nó không được khóc , nó phải nhịn , nó không thể khóc.
- Gì chứ. Cô lên mặt dạy đời với ai. Cô tưởng cô giỏi lắm sao. _ lúc đầu khi nghe nó nói hắn cũng sững người lại , nhưng rồi chẳng biết vì sao hắn lại thốt nên câu đó.
- Cậu quá đáng quá rồi _ Hoàng nói nhẹ
- Đúng rồi đó. Dừng lại đi _ Log đặt tay lên vai hắn
Hắn cũng biết là như thế đó , nhưng biết bao con mắt đang nhìn hắn , có lẽ vì cái sĩ diện của một thiếu gia hắn không thể dừng lại. Nó không nói gì chỉ quay lưng bước đi. Dù có nói ra đi nữa , nó vân không cảm thấy thoải mái hơn chút nào.
- Cô đi đi , đi khỏi nơi đây . Không có tiền thì đừng vác mặt vào đây mà động chạm vớ vẩn , nó quá bẩn . _ rồi lại là những tiếng cười , những tiếng xì xầm to nhỏ 2 bên. Nó khựng lại:
- Anh nói hết đi , nói hết trong ngày hôm nay đi , để tôi không phải nghe thêm bất kì lời xỉ bám nào nữa.
- Không bao giờ . Tôi muốn ngày nào cũng nói , ngày nào cũng phải cho cô uất ức ô uế cái nơi ở của mình. Nếu như có một điều ước , tôi sẽ ước cho cái bọn ổ chuột như cô biến hết khỏi thế giới này. Như vậy cuộc sống sẽ tươi đẹp biết bao. _ hắn nói với cái giọng khinh biệt.
- ………. Nó lại im lặng.
- Thôi đi , ông quá lắm rồi _ long gắt .
- Ông cảm thấy đủ chưa . _ Hoàng vẫn dữ giọng nói điềm tĩnh nhưng thực sự trong lòng đã nóng lên cả rồi.
- Không. Tôi phải nói. Cô còn biết tôi ước gì không , tôi ước cái thằng mà cô đã đem ra so sáh với tôi đó chết càng sớm càng tốt mà phải chết trong đau đớn , thì lúc đó cô mới không còn cái gì để nói lại tôi nữa. Cô biết chưa.
- Đủ rồi. _ Nó hét lên , chặn giọng của Hoàng. Nó không thể nhìn được nữa. _ Thằng bé không có tội. Anh không cần phải trù ẻo nó như thế. Nó sống hay chết cũng đâu liên quan gì đến anh.
- Có chứ. Tôi căm thù nó , khi cô giám đem tôi ra so sánh với thứ bẩn thỉu đó. Nó đâu có xứng , nó là cái gì cơ chứ.
Lần này thì nó không còn đứng yên mà nhẫn nhục được nữa. Nói đúng hơn là nó không hề muốn. Nó đã quay lại , nhìn hắn bằng đôi mắt căm thù . Và nhào tới. Đạp hắn một cú thật đau , hắn ngã. Rồi nó túm cổ áo ngồi nên người hắn mà vừa đấm , vừa gáo thét như một con thú hoang bị tước bỏ quyền tự do :
- ANH IM MIỆNG ĐI. HỌ KHÔNG CÓ TỘI GÌ CẢ. HỌ CŨNG LÀ CON NGƯỜI. HỌ CŨNG CÓ QUYỀN ĐƯỢC SỐNG. DÙ HỌ SINH RA Ở ĐÂU ĐI NỮA. CHỈ LÀ HỌ KHÔNG MAY MẮN , HỌ NGHÈO , NHƯNG HỌ CÓ CŨNG CÓ LÒNG TỰ TRỌNG , ANH ĐỪNG NGHĨ MÌNH LÀ THIẾU GIA CÔNG TỬ THÌ ANH MUỐN NÓI GÌ THÌ NÓI. ANH KHÔNG CÓ QUYỀN ĐÓ. TỪ TRƯỚC ĐẾN NAY ĐỒNG TIỀN MÀ ANH TIÊU , ĐÓ KHÔNG PHẢI CỦA ANH. ANH LÀ KẺ ĂN BÁM BỐ MẸ. VẬY THÌ KHÔNG BAO GIỜ ANH CÓ QUYỀN XỈ BÁM HỌ CẢ.
Nó cứ đấm. đấm không ngừng nghỉ , từng cú đấm với sức mạnh của một tuyển thủ vovinam, hắn như chết lịm. từng giọt nước mắt nó chảy dài trên gò má đang đỏ ửng nên vì tức giận. Mọi người bên ngoài hoảng hốt, chỉ đứng đó nhìn rồi xì xầm to nhỏ . Long và Hoàng phải đứng đơ ra một lúc rồi mới dùng sức kéo nó ra. Nó vật ra bên cạnh giá dầy. Nó bàng hoàng không biết vừa mình đang làm gì. Nó ngồi đó , ôm đầu rồi nhìn hắn. Khuôn mặt hắn đã bầm nên , môi bật máu. Nó nhìn lại đôi tay mình. Tay nó cũng đã đỏ lên. Mọi người xung quanh chỉ chỏ nhìn nó rồi nhìn hắn.
Vân lúc này mới từ đâu chạy tới . Xà vào nó :
- Hân, bà sao vậy
Nhìn thấy Vân , nó như tìm lại mình , nhảy lên ôm chầm lấy cổ Vân.
- Tôi… tôi sợ lắm. .. tôi không biết mình đang làm gì nữa.
- Bà đã đánh hắn ta sao. _ Vân nhìn Phong
- Ừ. … tại hắn rủa em tôi chết… hắn…
- Thôi nào. Sẽ không có chuyện gì đâu.
- Hắn sẽ không làm gì Huy chứ.
- được rồi mà, tôi sẽ giúp đỡ bà bảo vệ Huy được chưa.
Nó cứ ôm chặt lấy Vân như vậy . Chưa bao giờ Vân thấy nó yếu đuối đến thế.
Một lúc sau. Hắn tỉnh lại. Nhìn nó bằng ánh mắt căm thù rồi đứng dậy bỏ đi . Mọi người cũng tản dần ra , chỉ còn nó và Vân ngồi đó. Nó vẫn gục đầu vào vai Vân nhẹ nhàng , nhưng cái ôm thật chặt.

 

Đọc tiếp Đồ đầu gấu, tôi yêu em – P8

 


Đọc truyện trên điện thoại - Để những câu chuyện, tâm sự, phản hồi cũng như những thắc mắc của bạn đến với các độc giả của doctruyen360.com các bạn vui lòng gửi về email

Tag: do, dau, gau, toi, yeu, em, , , p7
C-STAT