Đọc truyện Cô nàng xui xẻo (full)

Cô nàng xui xẻo – Tập 5 – chương 4.1

05-10-2013 22:45:43 | Lượt xem : 578

Phong, cậu đang làm gì thế? Thái Linh là con gái sao cậu lại để cho cô ấy làm việc này? – Giang Hựu Thần nhìn chằm chằm vào tay An Vũ Phong, tôi cúi đầu, đôi tay của An Vũ Phong vẫn ghì chặt lấy eo tôi.

- Không phải vậy đâu! Phong chỉ…! – Giang Hựu Thần đang hiểu nhầm, nghĩ rằng An Vũ Phong định chỉnh tôi. An Vũ Phong bỗng chau mày lại. Tôi lắp bắp định giải thích, thì không kịp nữa.

- Tôi thì sao nào?! – An Vũ Phong buông tôi ra, giận đùng đùng lao đến trước mặt Hựu Thần, hất hàm.

- Tôi không cho phép ai làm tổn thương đến Thái Linh, kể cả cậu! – Giang Hựu Thần không đếm xỉa đến cái đầu bốc hỏa của An Vũ Phong, ánh mắt cương quyết, dường như chẳng việc gì có thể khiến cậu ấy lùi bước.

- Định bảo vệ cô ấy ư? – An Vũ Phong hứ một tiếng khinh khỉnh, phản kích lại. – Nhớ cho kĩ, khi cô ấy đau khổ tuyệt vọng, khi cô ấy khó khăn, người ở bên cô ấy không phải là cậu, mà là tôi!

- Tôi cảm ơn cậu, nhưng tôi đã nói rồi: tôi sẽ bảo vệ cô ấy! – Giang Hựu Thần nhìn về phía An Vũ Phong rồi đi sượt qua người Vũ Phong đến bên cạnh tôi.

- Cậu không đủ tư cách để bảo vệ cô ấy, đừng hòng mang cô ấy đi! – An Vũ Phong sôi máu vì lời nói của Hựu, tức run lên, quay người lại, vòng tay ra trước mặt tôi, giữ tôi trong lòng mình.

- An Vũ Phong! – Tôi sợ hãi kêu thất thanh, nhưng An Vũ Phong không hề để ý đến tiếng kêu của tôi, kéo tôi sát chặt vào lòng, tôi không cựu quậy nổi.

- Phong, cậu buông cô ấy ra! – Giọng Hựu vẫn bình tĩnh, ánh mắt bỗng sâu thẳm đầy suy tư.

- Cậu dựa vào cái gì kia chứ? – An Vũ Phong vẫn lì lợn, phản bác lại. – Nếu có bản lĩnh thì cậu hãy tự mình bảo vệ cô ấy, đừng kêu tôi bỏ cuộc!

- Được! – Ánh mắt Giang Hựu Thần bỗng đổi khác, hết sức quả quyết. Cậu ấy dùng bàn tay mạnh mẽ của mình giữ chặt vai An Vũ Phong, nhân lúc Vũ Phong nới lỏng người, kéo tôi từ chỗ Vũ Phong vào lòng mình.

Lúc đôi vai tôi chạm vào ngực cậu ấy, mặt Giang Hựu Thần bỗng biến sắc, lông màu nheo lại.

Phụt!

Mũi Giang Hựu Thần chảy máu!

Tôi hoảng lên, giúp cậu ấy bịt dòng máu tương từ cánh mũi, nhưng cậu ấy xua tay. Tôi lo lắng cuống quýt.

- Giang Hựu Thần, ngay cả chạm vào người cô gái mà mình thích mà còn chảy máu mũi, cậu có tư cách gì mà lớn tiếng sẽ bảo vệ cho cô ấy?! – Giọng An Vũ Phong mỉa mai sắc lạnh như dao.

Lời nói của Vũ Phong chém một nhát lên người Hựu, cậu ấy sựng người lại, mắt tức giận nhìn Vũ Phong, tay nắm chặt nắm đấm, đấm vào ngay giữa mặt Vũ Phong.

Mặt Vũ Phong hằn đỏ vết đấm, mắt hơi sưng lên.

- An Vũ Phong! – Tôi hét lên.

- Thế nào, tôi nói đúng phải không, cậu đau lòng chứ gì? – An Vũ Phong nhếch mép cười, rồi xoa xoa lên chỗ bầm tím.

Vũ Phong cũng không chịu để yên, đấm mạnh vào bên má Hựu.

Bốp!

Mặt Hựu cũng bị sưng lên, máu mũi chảy bắn tung tóe. Nhưng cậu ấy không hề cau mày, trả đòn lại vào trúng cằm của Vũ Phong.

- Cậu đừng chọc giận tôi! – Giang Hựu Thần vung tay lên cao, giọng tức giận, mất bình tĩnh.

- Hừ, cuối cùng cậu cũng dám ra tay! Tôi muốn cho cậu một trận từ lâu rồi! – An Vũ Phong vẫn không chịu bớt lời lẽ cay nghiệt. Hai người vừa đánh nhau vừa lời qua tiếng lại.

Bốp! Binh! Bốp!

Những cú đấm của Hựu Thần, của Vũ Phong vung qua vung lại trước mắt tôi, tôi chỉ thấy mắt mình hoa lên, lòng rối ren.

- Dừng lại! Hai người mau dừng lại! Đừng đánh nhau nữa! Đừng đánh nhau nữa!

Tôi cố gắng hét to, nhưng chẳng có ích gì. Hai người này muốn giải quyết xong mọi ân oán, càng đánh nhau càng hăng máu.

- Đừng đánh nữa! Đừng đánh nữa! – Tôi nước mắt giàn giụa, lao thẳng vào giữa, định dùng thân mình để cản cú đấm mạnh như trời giáng của hai bên.

- Thái Linh! – Nhìn thấy tôi lao tới, Giang Hựu Thần bỗng rụt đôi
tay đang vung lên của mình! Tôi chỉ thấy có ai đó ôm chặt lấy tôi. Giang Hựu Thần ôm tôi quay người một trăm tám mươi độ.

Bốp!

Tiếng một cú đấm phát ra, tôi quay đầu lại, thấy An Vũ Phong không kịp thu lại nắm đấm của mình, đấm trúng vào lưng Hựu.

- Giang Hựu Thần! – Cậu ấy đau điếng cả người, tôi vội vàng đỡ Hựu, ngó đầu ra phía lưng. – Cậu đau lắm phải không? Sao cậu lại lấy người che cho mình?

- Mình không sao! – Giang Hựu Thần thở mạnh, lắc lắc đầu an ủi tôi. Cậu ấy nhíu mày vì đau nhưng không muốn tôi sợ.

Tôi đứng phắt dậy, định trách móc Vũ Phong, chỉ thấy cậu ấy đứng thẫn người tại đó, ánh mắt đờ đẫn.

Gió lạnh thổi rối tung mái tóc bơ phờ của Vũ Phong, như cố ý thổi rát mặt cậu ấy. Đôi tay nắm chặt hờ hững buông thõng như không còn chút sức lực nào.

- An… – Cơn cáu giận của tôi bỗng nhiên biến mất tăm. Tôi chưa kịp kêu tên cậu ấy thì Phong đã lầm lũi đi xa, bóng cậu ấy hằn in trên đường.

Tách….

Đột nhiên tôi thấy ánh sáng nháy lên.

Tách… tách… tách!

Tôi có cảm giác mình là minh tinh trên chiếc thảm đỏ, ánh sáng liên tục chớp lòa trước mắt, khiến tôi không mở mắt ra được.

Không kịp đợi tôi phản ứng, một bóng đen cầm máy ảnh nhanh như cắt chạy vào một con ngõ.

- Đứng lại! – Tôi định chạy đuổi theo nhưng bị một bàn tay kéo lại. Giang Hựu Thần một tay giữ chặt mũi, một tay túm lấy tôi. Tôi vội vàng hất tay cậu ấy ra vì sợ máu mũi sẽ chảy nhiều thêm.

- Thái Linh, đừng đuổi nữa! – Giang Hựu Thần bị hất tay ra ngạc nhiên rồi lấy lại tinh thần. – Sao… sao cậu lại tránh mình?

- Mình không… không có! – Tôi cúi đầu vân vê mép áo, trong đầu hiện lên ánh mắt mệt mỏi của Giang Hựu Thần trong buổi phỏng vấn.

Mình không thể làm phiền cậu ấy, tuyệt đối không thể!

- Rõ ràng cậu đang né tránh mình! – Giọng Giang Hựu Thần bị kích động nhưng không hề tức giận mà hơi chua xót. – Trong nhà xảy ra nhiều chuyện như thế sao cậu không nói với mình? Cậu không tin là mình có thể bảo vệ cho cậu ư?

- Không… không phải… không phải thế! – Tôi nhìn ánh mắt dịu dàng của Hựu Thần, tim như bị hàng ngàn hàng vạn mũi kim xuyên qua. Càng đau xót tôi càng không muốn cho Hựu Thần biết hoàn cảnh của tôi lúc này. Tôi không biết phải làm sao, nước mắt ứa ra.

Giang Hựu Thần nắm lấy tay tôi kéo tôi chạy theo. Nếu cậu ấy bị chảy máu nữa, sẽ ngất mất, tôi định rụt tay lại nhưng Giang Hựu Thần đã nắm chặt tay tôi, không buông.

Vù… vù… vù…

Tôi bị Giang Hựu Thần giật tay kéo đi, chỉ nghe thấy tiếng gió xung quanh.

Gió đông lạnh thổi vào mặt chúng tôi ran rát, thổi khô những giọt nước mắt trên má, tôi khụt khịt mũi, hơi thở gấp gáp dần, trán chúng tôi thấm đẫm những giọt mồ hôi, nhưng Giang Hựu Thần vẫn chạy về phía trước.

Hộc… hộc…

Giang Hựu Thần ngẩng cao đầu, không hề có ý dừng lại! Cậu ấy… cậu ấy muốn đưa mình đi đâu? Mình không chạy nổi nữa rồi!

- Đừng… đừng chạy nữa! – Dường như đã chạy được một thế kỉ, tôi mỏi rã rời đến nỗi không chịu nổi, rụt tay ra khỏi tay Hựu, hai tay chống vào đầu gối, mặt đỏ căng nhìn cậu ấy!

Giang Hựu Thần cũng bắt đầu thấm mệt, thở hổn hển.

- Giang… Giang Hựu Thần! – Không biết tôi lấy sức mạnh ở đâu, hét lên với Hựu. – Cậu định làm gì vậy? Cậu muốn đưa mình đi đâu?

- Ha ha… xem ra biện pháp của mình rất có hiệu quả. – Giang Hựu Thần mỉm cười nhìn tôi với ánh mắt chân thành. – Thái Linh, có phải cậu không còn thấy buồn nữa đúng không?

- Ơ… – Tôi nhìn Hựu, cậu ấy thở hổn hển mà vẫn cười được. Quả thật trong lòng tôi mọi buồn phiền đã tiêu tan hết.

- Chạy bộ là cách trút mọi bực dọc buồn phiền hữu hiệu nhất! Lúc lòng mình buồn phiền, mình sẽ chạy. Chạy xong, mình thấy lòng đỡ nặng phiền muộn! – Trán Giang Hựu Thần rơi xuống một giọt mồ hôi sáng lấp lánh, trườn theo bờ má xuống dưới cằm.

Trút bỏ phiền muộn… trút bỏ phiền muộn?

Tôi bối rối, đúng là lúc chạy bộ tôi đã quên mọi buồn phiền! Nhưng… bỗng nhiên nghĩ tới… ánh mắt tôi bỗng trĩu nặng ưu phiền.

- Sao vậy? Vừa mới dừng lại không chạy nữa lại buồn rồi à?

- Không, mình… mình rất ổn! – Tôi miễn cưỡng cười gượng, cố gắng nhếch môi lên để cười.

- Khi lòng vui vẻ không bao giờ mắt lại đẫm lệ. – Nhìn tôi đang gượng sầu làm vui, Giang Hựu Thần hơi rướn đôi mày. – Chẳng nhẽ cậu không thể kể cho mình tâm sự của cậu sao?

Mắt đẫm lệ?

Tôi vội vàng chớp chớp mắt, một dòng nước nóng từ khóe mắt rớt xuống, trườn theo sườn má. Khi tôi mở mắt, mắt tôi đã nhòe đi. Tôi đưa tay lên má thấy ướt nhẹt, toàn là nước mắt! Trong lòng tôi bỗng thấy chan chát mằn mặn.

- Chỉ là mình chạy nhanh quá… chạy nhanh quá! – Tôi cắn chặt môi, lau dòng nước mắt. Nhưng nước mắt vẫn tuôn ra như suối, càng lau đi lại càng nhiều thêm.

Không được, mình sẽ không được khóc! Mình thế này thì Giang Hựu Thần sẽ lo lắng, mình sẽ chất thêm gánh nặng cho cậu ấy!

Tôi gạt nước mắt nhưng những giọt nước mắt ấy dường như rất ngang bướng không nghe lời tiếp tục rơi lã chã, mắt tôi bắt đầu có cảm giác đau đau.

Nghe không, dừng lại ngay, những giọt nước mắt ương bướng!

Nhưng nước mắt tôi như nước biển lúc thủy triều lên càng lúc càng mạnh.

- Thái Linh, đừng tự dằn vặt mình, nhìn cậu đau khổ mình đau lòng lắm. – Đôi mắt nhòe nhoẹt của tôi nhìn thấy ánh sáng ấm áp từ đôi mắt Hựu, cậu ấy đưa một cánh tay về phía tôi, mở bàn tay ra, trong đó có một chiếc khăn tay màu trắng tinh khiết. Bàn tay Hựu khẽ khàng đưa về phía tôi, nhẹ nhàng lau cho tôi những giọt nước mắt.

Đôi mắt tôi mở to, lấp lánh nước mắt, nhìn khuôn mặt dịu dàng tuấn tú trước mặt mình…

Vù…. vù…. vù…

Gió đông ra sức cào xé, táp quật những rặng cây xác xơ bên đường, phát ra những tiếng kêu gào thảm thiết.

Tôi ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng từ chiếc khăn tay. Tôi đã khóc, khóc thật to như chưa bao giờ được khóc. Đôi tay cứng cáp của Hựu đặt nhẹ lên vai tôi, một cảm giác ấm dịu lan truyền đến tận tâm can tôi.

- Thái Linh, không ngờ lúc cậu khóc… – Đợi khi tôi bình tĩnh lại, Giang Hựu Thần vừa cười vừa nói.

- Sao cơ? – Tôi hơi bối rối, lo lắng nhìn Hựu.

- Giống hệt nhóc Maruko! Hì… hì… hì…! – Giang Hựu Thần nhìn tôi cười híp mí.

- Cậu… đồ đáng ghét! – Tôi bĩu dài môi. Đầu tôi bỗng hiện ra hình ảnh nhóc Maruko trong truyện nước mắt nước mũi lòng thòng, tôi tự làm phép so sánh với mình lúc khóc rồi bật cười khanh khách.

- Hắt xì… hắt xì… – Giang Hựu Thần cười, đột nhiên hắt xì. – Lạnh quá! Ôi tuyết rơi rồi!

Tuyết rơi rồi?!

Tôi bỗng thấy vai mình run lên vì lạnh, cúi đầu nhìn xuống, những bông hoa tuyết như những mảnh pha lê rơi xuống lòng bàn tay tôi, rồi bị hơi ấm làm cho tan chảy.

Tôi bất giác ngước đầu lên, một chút tuyết đang bay lưa thưa trên đầu, khắp không gian đều có ánh sáng trắng của những bông hoa tuyết li ti. Dường như có những thiên thần bé nhỏ hạ phàm cùng với những bông tuyết trắng, lặng lẽ trốn trên mặt đất.

- Đẹp quá…! – Tôi khe khẽ thốt lên.

- Ừ…! – Giang Hựu Thần ngẩng đầu nhìn bầu trời tối âm u và những bông hoa tuyết trắng xóa. Cậu ấy lặng người đi một lúc lâu. – Có thể, mọi việc rồi sẽ qua đi…

***

Xoẹt…

Một chiếc xe sang trọng màu đen mang những cánh tuyết xoẹt ngang trước mặt rồi dừng lại chỗ Giang Hựu Thần.

Chiếc xe này quen quá…

Tôi chưa kịp định thần thì cánh cửa xe mở ra, hai người mặc bộ đồ màu đen bước xuống, rảo bước về phía Giang Hựu Thần, cung kính cúi người:

- Hoàng tử, mời ngài về cùng chúng tôi.

- Đợi đã, ta còn việc chưa giải quyết xong! – Giang Hựu Thần khẳng khái xua tay, đi đến phía trước mặt hai người áo đen.

- Nhưng thưa hoàng tử… thế này thì chúng tôi làm sao ăn nói được với hoàng hậu… – Hai người áo đen dõi theo Hựu, giọng nói đầy vẻ khó xử.

- Đợi ta hai phút! – Hựu trầm lặng giây lát rồi bỗng ngẩng đầu lên, quả quyết ra mệnh lệnh.

- Vâng! Hai người đó vội né sang một bên chờ đợi. Giang Hựu Thần quay người, lấy từ trong túi ra một bức thư, đưa cho tôi.

Đây là cái gì vậy?

Tôi mở phong thư ra. Gì cơ?

ĐƠN TỰ THÚ

Tôi Lâm Tử Hạo xin tự thú:

Thái Linh không hề gian lận trong thi cử, tất cả đều do tôi bày kế cho nữ sinh trường Maria hãm hại…

Gì cơ?!

Lâm Tử Hạo bày kế hãm hại tôi…

Hình ảnh đau đớn mấy hôm trước lại hành hạ tôi. Tôi nhớ lại thái độ kì cực khác thường của An An khi va vào bàn tôi…

Hóa ra là mưu đồ của họ!

- Giang Hựu Thần! – Tôi có cảm giác vui mừng khi mây tan lại nhìn thấy mặt trời. Tôi ngoảnh đầu lại định nói biết bao lời cảm kích với cậu ấy nhưng khi nhìn vào ánh mắt sâu thẳm của cậu ấy, tôi không thể nói lên lời.

- Thái Linh, mình có việc phải đi trước. – Giang Hựu Thần mỉm cười, ánh mắt tràn đầy sự yêu thương. – Nhưng cậu hãy nhớ rằng, bất luận xảy ra việc gì, mình vẫn luôn bên cậu!

Giang Hựu Thần lên chiếc xe sang trọng đó rồi biến mất khỏi tầm mắt của tôi, chỉ còn lại những bông hoa tuyết cứ rơi rơi mãi.

Hoa tuyết rơi trên má tôi, lành lạnh.

Nhưng lòng tôi lại ấm áp.

- Hắn ta bỏ lại cô như vậy sao? – Một giọng nói lạnh như băng vang lên phía sau lưng. Tôi thấy An Vũ Phong từ từ tiến lại, khuôn mặt đầy đau khổ.

- Cậu ấy…

- Cậu ta không có khả năng để bảo vệ cô! – An Vũ Phong có vẻ tức giận, hai tay nắm chặt.

- Không, cái này Hựu đưa cho tôi…. – Tôi đưa đơn tự thú của Lâm Tử Hạo cho An Vũ Phong xem. Cậu ấy sững người rồi giật tờ giấy trong tay tôi.

- Hóa ra, cậu ta luôn dõi theo cô… hóa ra bảo vệ chăm sóc cho ai đó không cần lúc nào cũng ở bên cạnh người đó… – Sau khi xem hết tờ tự thú, An Vũ Phong lẩm nhẩm một mình. – Thế là Giang Hựu Thần lại quay lại là cậu ấy…

- Cậu nói gì cơ? – Tôi đang lo lắng cho Giang Hựu Thần nên không nghe rõ những lời An Vũ Phong vừa nói. Tôi ngước mắt nhìn thấy vẻ hụt hẫng của An Vũ Phong. – Giang Hựu Thần trước đây…?

- Đúng thế, chuyện xảy ra lâu lắm rồi… – Ánh mắt An Vũ Phong xa xăm, như xuyên qua thời gian trở về quá khứ.

Tuyết rơi càng dày, gió thổi làm những bông tuyết trắng nhảy múa tung tăng trong không trung. Chúng tôi đang quay lại thời thơ ấu.

- Lúc nhỏ, Giang Hựu Thần là người có tố chất của một vị thủ lĩnh. Khi năm đứa chúng tôi lần đầu tiên gặp mặt, những người lớn tuổi nói hoàng tử Giang Hựu Thần muốn chúng tôi đi theo, chúng tôi đều không phục. Chẳng nhẽ Giang Hựu Thần là hoàng tử là có thể chỉ đạo chúng tôi? Cuối cùng cậu ấy đã dùng nắm đấm hạ gục tất cả chúng tôi để chứng minh xứng đáng là vị thủ lĩnh.

Hoa tuyết bay nhảy trước mặt tôi, tuyết xuống lạnh buốt. Có những bông tuyết nhẹ nhàng rơi trên mái tóc dài của Phong thắp sáng khuôn mặt đang hồi tưởng về quá khứ của cậu ấy.

- Dường như cậu ấy sinh ra là để làm bậc quân vương. Làm bất cứ điều gì, cậu ấy đều có thể tự giải quyết được. Hồi đó, chúng tôi theo Giang Hựu Thần, có cậu ấy, tất cả mọi việc đều được giải quyết nhẹ nhàng ổn thỏa.

Những lời nói nho nhỏ đánh thức miền kí ức hào hùng, giọng nói tràn đầy sự ngưỡng mộ.

- Nhưng từ khi cha cậu ấy qua đời mọi việc đều thay đổi.

Gió bỗng mạnh lên, thổi tung hoa tuyết táp vào mặt chúng tôi.

An Vũ Phong nắm chặt tay, dường như kí ức hiện ra trước mặt cậu ấy rõ mồn một, ánh mắt đầy vẻ hụt hẫng, thất vọng.

- Cậu ấy bắt đầu sống khép mình, tất cả đều nghe theo sự sắp xếp của mẹ, trốn trong vòng tay bảo vệ của Ân Địa Nguyên và mấy người đó… giống như một con rối vô hồn, cậu ấy thu mình trong vỏ ốc, không muốn bước ra bên ngoài!

Hoa tuyết lượn tròn trong không trung, dường như cũng nghe thấy lời tâm sự của Vũ Phong, những bực dọc bởi một quá khứ không thể nguôi ngoai.

Tôi lặng người đi nhìn An Vũ Phong đang xúc động mạnh, những đường gân trên cổ căng ra, có lẽ cậu ấy đang tức giận.

- Tôi rất ghét Giang Hựu Thần… không, tôi ghét con búp bê bằng thủy tinh, chứ không phải cậu ấy! Tôi đã cãi nhau với cậu ấy không biết bao nhiêu lần, nhưng tất cả đều vô ích. Tôi và hội Ân Địa Nguyên chỉ còn cách theo sau cậu ta… cho đến hôm xảy ra chuyện đó!

Ánh mắt An Vũ Phong bỗng trở nên khó hiểu, sâu lắng. Lòng tôi bỗng trầm xuống.

An Vũ Phong nói chuyện đó. Là chuyện gì vậy? Tại sao khi nhắc đến chuyện đó, An Vũ Phong lại đau khổ đến như vậy?

- Em gái tôi tên là An Vũ Tinh, một cái tên rất đẹp và tràn trề sức sống phải không?

Tôi khe khẽ gật đầu, không dám ngắt quãng câu chuyện của Vũ Phong.

- Tiểu Tinh em gái tôi từ nhỏ đã rất thích theo chân chúng tôi, suốt ngày bám theo các anh chơi đùa. – Nhắc tới em gái mắt An Vũ Phong bỗng sáng lên ấm áp như tia nắng mặt trời.

- Rồi Tiểu Tinh mỗi ngày một lớn, nó đã ý thức được sự khác nhau giữa nam và nữ. Chúng tôi đều nhận ra nó đối với Giang Hựu Thần khang khác. Tôi biết đứa em gái ngốc của mình bắt đầu biết yêu, tôi lo lắng thầm. Nhưng chúng tôi vẫn chơi với nhau như thường, chẳng ai nói điều gì với ai.

An Vũ Phong bỗng thở dài, giọng buồn rười rượi:

- Cuối cùng, Tiểu Tinh cũng dũng cảm bày tỏ tình cảm của mình với Hựu Thần.

- Ồ…! – Từ nãy đến giờ tôi ngồi im nghe An Vũ Phong thuật lại đầu đến cuối câu chuyện bỗng khe khẽ thốt lên ngạc nhiên. Tiểu Tinh chắc chắn phải là một cô gái dũng cảm, dũng cảm hơn tôi rất nhiều.

- Nhưng kết quả, không giống như câu chuyện cổ tích, hoàng tử và công chúa có thể sống bên nhau hạnh phúc. – An Vũ Phong gượng cười. – Giang Hựu Thần nói chỉ xem Tiểu Tinh như em gái. Tiểu Tinh rất đau khổ, nhưng không hề bỏ cuộc. Bất kì ai cũng nhận ra nó đã lấy hết dũng khí và lòng can đảm của mình tìm Giang Hựu Thần, nhưng cậu ấy chọn cách lảng tránh, không muốn xuất hiện trước mặt em gái tôi nữa.

An Vũ Phong càng kể càng buồn.

- Tiểu Tinh quyết định đi du học, mang theo tổn thương tinh thần. Rồi nó mãi không về nữa…

Giọng An Vũ Phong lặng đi, tôi đăm đăm nhìn Vũ Phong, lòng bỗng như bị chôn sâu dưới đáy biển. An Vũ Phong, cậu ấy rất thương em mình.

- Đều là do Giang Hựu Thần! Do sự mềm yếu, đớn hèn của cậu ta làm Tiểu tinh không trở về nữa! Vì cậu ta sống vô trách nhiệm, là đồ hèn kém, bạc nhược! Chính vì cậu ta mà Tiểu Tinh phải tha hương nơi đất khách quê người, phải rời xa mái nhà thân yêu, rời xa vòng tay yêu thương của cha mẹ, rời xa cả anh trai nó! Vì thế tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho cậu ta!

Tiếng An Vũ Phong bỗng to lên, như muốn dùng tất cả lời lẽ chửi mắng, nguyền rủa để làm nhẹ bớt nỗi lòng. Nhìn thấy tôi luống cuống không biết phải nói gì, An Vũ Phong cười chua xót, cúi đầu.

Im lặng… im lặng rất lâu…

Tôi khẽ ngước đầu lên, nhìn An Vũ Phong rụt rè hỏi:

- Thế… Tiểu Tinh bây giờ ra sao? Cô ấy ổn chứ?

- Mấy hôm trước Tiểu Tinh viết thư về. – Nhắc đến Tiểu Tinh, tôi bỗng thấy trong mắt Vũ Phong lóe lên tia sáng ấm áp diệu kì. – Nó nói đã tìm được một chàng trai tốt, nó đang sống rất vui vẻ, hạnh phúc. Nhưng ở nơi đất khách quê người, không có một người thân bên cạnh, liệu nó có hạnh phúc không?

- Tiểu Tinh thật sự dũng cảm, dũng cảm hơn anh trai nhiều đấy! – Tôi khe khẽ nói, vỗ vai Vũ Phong.

Vũ Phong ngạc nhiên nhìn tôi.

Gió ngừng thổi, hoa tuyết rơi nhè nhẹ làm thành một lớp mỏng trải trên mặt đất. Bầu trời và mặt đất dường như liền thành một dải màu trắng.

- Cô ấy đã quên đi nỗi đau trước đây để bắt đầu một cuộc sống mới. Sao cậu không quên vết thương đó đi để sống? Chẳng phải cậu đã nói rằng trốn chạy không phải là cách tốt nhất sao? Nhưng… Giang Hựu Thần cũng như cậu đều mong cho Tiểu Tinh hạnh phúc. – Tôi nhìn An Vũ Phong, có cảm giác mình không phải là Thái Linh nữa mà là Tiểu Tinh, một cô gái dũng cảm đang kiếm tìm hạnh phúc, can đảm đứng lên. – Mặc dù Giang Hựu Thần không phải là hạnh phúc của Tiểu Tinh, nhưng nếu cậu ấy không từ chối Tiểu Tinh thì cậu ấy cũng không thể đem lại hạnh phúc cho cô ấy. Nếu như không nói ra sự thật, thì cậu ấy càng làm tổn thương cô ấy hơn!

Hóa ra mọi việc chỉ đơn giản thế thôi!

- Thái Linh! – An Vũ Phong ngạc nhiên cắt đứt lời nói dài dòng của tôi, cậu ấy nhìn tôi chằm chằm. Tôi có cảm giác lo lắng đến sởn tóc gáy.

- Giang Hựu Thần có phải là niềm hạnh phúc của em không? – An Vũ Phong do dự hỏi.

- Tôi… – Tôi không mở lời nổi, chỉ lặng người đi, có cảm giác như thời gian đang ngưng tụ.

- Em nhất định phải để cậu ấy trở thành niềm hạnh phúc của mình nhé! – An Vũ Phong nói dứt khoát. – Cám ơn em, Thái Linh!

Nói đoạn, An Vũ Phong quay người, rảo bước đi xa.

- An Vũ Phong… – Tôi có cảm giác An Vũ Phong đang bước ra khỏi thế giới của tôi, tôi chợt gọi tên cậu ấy.

Vũ Phong đã đi được mấy bước, quay đầu lại.

Tôi bỗng thấy một vầng sáng, nụ cười của Vũ Phong, nụ cười tự tin, ngạo nghễ. Nụ cười ấy gần gũi, thắp sáng trên khuôn mặt anh tú của cậu ấy!

- Thái Linh, tôi sẽ luôn ở bên em, cho đến khi… em tìm được hạnh phúc của mình.

Lúc này, tôi cảm thấy trong lòng An Vũ Phong có cái gì đó đã tan ra, hòa vào với những bông tuyết nhè nhẹ trong không gian…

Đọc tiếp Cô nàng xui xẻo – Tập 5 – chương 5

 


Đọc truyện online trên điện thoại - Để những câu chuyện, tâm sự, phản hồi cũng như những thắc mắc của bạn đến với các độc giả của doctruyen360.com các bạn vui lòng gửi về email doctruyen360@gmail.com

Tag: co, nang, xui, xeo, , , tap, 5, , , chuong, 4, 1
C-STAT